BÀI DỰ THI CUỘC THI VIẾT (Thực hiện công văn số 417/PGD&ĐT ngày 26 tháng 9 năm 2018 của Phòng GD&ĐT Yên Dũng V/v Hưởng ứng và tham gia cuộc thi viết về “NHỮNG KỶ NIỆM SÂU SẮC VỀ THẦY/CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG MẾN YÊU” NĂM 2018)

Bài viết tham dự cuộc thi viết về " Những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường" - Người viết: Trương Thị Thanh Hải

                                                                 NHỮNG HỌC TRÒ LỚP MỘT CỦA TÔI

            Hưởng ứng một cuộc thi viết đầy ý nghĩa” Viết về kỷ niệm sâu sắc nhất trong đời dạy học của bạn”, tôi sẽ viết gì đây? Hơn ba mươi năm trong nghề dạy học, kỷ niệm lúc nào mà chẳng đong đầy. Kỷ niệm buồn có, vui có. Phải đâu vì một cuộc thi mà những kỷ niệm không thể nào quên trong cuộc đời dạy học mới ào về. Những tháng ngày đã qua, những kỷ niệm về tình thầy trò vẫn luôn hiện hữu trong tâm tưởng tôi, cho dù có quá nhiều việc khiến tôi luôn phải bận tâm, lo lắng: lo về cơm, áo, gạo, tiền, lo về gia đình, con cái…sau mỗi giờ lên lớp, đến trường.

           Nhưng viết gì đây?

         Hay là tôi kể câu chuyện này: Một ngày (vào năm 1986), sau khi ra trường, tôi được phân công về dạy học tại khu lẻ (thuộc thôn Bùi Kép) của trường cấp 1+2, Xã Yên Lư, Huyện Yên Dũng, Tỉnh Bắc Giang. Tôi dạy lớp một, lớp có hầu hết trẻ sáu đến bảy tuổi không đi học mẫu giáo. Đứa nào ngày đầu tiên đi học cũng ngơ ngác. Ai hỏi gì cũng chỉ lắc hoặc gật đầu.

         Tôi đã cố gắng vừa dạy, vừa dỗ. Năm đầu tiên mới ra trường, tôi chưa có chút kinh nghiệm nào, tôi chỉ biết nhiệt tình hết sức vì các con thôi. Hôm nào hết giờ,tôi cũng ở lại nửa tiếng để dạy thêm cho bốn năm đứa học quá chậm, quá yếu.

Một buổi học nọ, trước giờ truy bài, Hùng - cậu bé nhút nhát nhất lớp chờ tôi vào lớp rồi chạy vội lên bàn giáo viên đưa cho tôi một gói giấy nhỏ, cậu rụt rè:

         -Thưa cô, cô ăn cái này đi, ngon lắm cô ạ.

        Tôi đỡ cái gói nhỏ mở ra. Các bạn thử đoán xem, tôi đã nhận được món quà gì? Bạn sẽ chẳng bao giờ đoán đúng được đâu. Bởi vì, chính tôi, tôi cũng chẳng bao giờ nghĩ rằng mình có thể được tặng một món quà như thế: Món quà ấy là hai củ thục đen nhánh đã được ngâm rượu từ bao giờ. Nó chỉ sặc lên mùi cay nồng của rượu chứ không còn chút mùi thơm nào của thứ củ dược liệu được người ta ninh kỹ, óng một lớp mật ngọt thơm, mùi thơm đặc trưng của một vị thuốc mà tôi vẫn thấy.

         Tôi ngỡ ngàng trong giây lát, rồi bảo cậu bé:

         - Ai cho con vậy?

         - Thưa cô, con xin mãi ông con mới cho. Con mang đi cho cô, cô ăn đi cô, ngon lắm cô ạ.

         - Cô cảm ơn con! Cô không quen ăn củ thục ngâm rượu đâu, con ăn đi.

        Hùng có vẻ hơi buồn nhưng vẫn ăn một cách ngon lành hai củ thục trong cái gói nhỏ. Tôi nhìn con ăn ngon lành món quà ấy mà trong lòng trào dâng một niềm vui sướng và hạnh phúc. Hạnh phúc vì tôi đã được các con tin yêu, gần gũi, không nem nép sợ cô như những ngày đầu. Vui vì tôi được cậu học trò nhút nhát nhất lớp tặng cho một món quà cực ngon và quý giá trong suy nghĩ của cậu.

        Đến giờ, hình ảnh cái gói giấy nhỏ bên trong có hai củ thục đen nhánh sặc sụa mùi rượu của cậu học trò nhỏ cách đây hơn ba mươi năm ấy vẫn còn rõ nét trong tâm trí tôi. Tôi chẳng bao giờ quên được kỷ niệm ấy!

Nhưng, chuyện ấy đâu có gì đặc biệt đâu. Ai đã từng đứng trên bục giảng, đã từng hết lòng vì học sinh thì đều sẽ có những kỷ niệm như vậy mà.

         Thôi, để tôi kể về một kỷ niệm khác các bạn nhé!

        Năm ấy, tôi được chuyển công tác về trường cấp 1+2 Đồng Sơn, trường vẫn thuộc Huyện Yên Dũng. Tất nhiên, tôi vẫn dạy tiểu học và vẫn phải dạy lớp một, lớp mà giáo viên sẽ rất vất vả vì bà Hiệu trưởng của trường cũ nói với bà Hiệu trưởng của trường mới rằng: “nó” (tức là tôi) dạy lớp một tốt lắm đấy, cứ phân cho nó dạy lớp một ý. Và thế là, dù tôi có tha thiết xin dạy lên lớp trên như thế nào đi nữa thì bà Hiệu trưởng cũng không đồng ý. Để rồi, năm đó và những năm tiếp theo, tôi luôn phải dạy lớp một. Và rồi, năm nào cũng vậy, tôi lại phải nhận một lớp học sinh mới, đứa nào cũng ngơ ngơ ngác ngác, học thì không chú ý nhưng trên mái ngói có con chuột nào thò đầu qua ống tre cũng biết ngay.

         Thôi đành lòng vậy, cầm lòng vậy- tôi tự an ủi mình. Ai bảo tôi đã cố gắng vì các con lớp một ở trường cũ “đến nỗi” bây giờ chuyển sang trường mới, muốn dạy lớp khác cho đỡ vất vả cũng không được.

         Năm ấy, sau khi chuyển về trường mới được 2 năm, cuối năm học, như thường lệ, chúng tôi tổ chức cho học sinh làm bài kiểm tra cuối năm để xét học sinh lên lớp hay ở lại. Và để cho khách quan, các giáo viên trong một khối sẽ coi và chấm thi chéo lớp trong khối.

        Tôi được nhà trường phân công coi và chấm môn Tiếng việt và Toán của lớp 1E. Theo quy định, tôi gọi các con lên bảng kiểm tra Tập đọc trước.

        Tôi gọi học sinh tiếp theo: Em Nguyễn Thị Hiền lên bảng đọc bài Cây bàng.

        Một cô bé lớn nhất lớp cầm sách lên bảng. Tôi đoán chắc em phải nhiều hơn các bạn đến một hai tuổi, có lẽ tại em đi học muộn hoặc bị đúp đây.

        Em cầm sách để lên bàn giáo viên, nét mặt em đầy căng thẳng và lo lắng. Tay em run run lật từng trang đến bài Cây bàng.  

         Em nhìn tôi rụt rè :

        -Ưa ô em ọc: Ây àng. Ay ữa ân ường ừng ững ột ây àng. Ùa ông, ây ươn ài ững ành ẳng iu ụi á. Uân ang, ành ên, ành ưới i ít ững ộc on ơn ởn……

         Tôi nghe và hết sức ngạc nhiên, trong từng ấy năm dạy học, tôi chưa bao giờ gặp một trường hợp nào học sinh đọc ngọng đến như vậy.

        Tôi cho em dừng lại và yêu cầu em đánh vần theo tôi từng tiếng một.

       - Con đọc theo cô nhé : Cờ- ây- cây, bờ- ang - bang - huyền- bàng, cây bàng.

       - Ưa ô em ọc: ờ - ây- ây, ờ - ang - ang - uyền- àng, ây àng.

       Dù tôi cố gắng uốn nắn cho con cách phát âm thế nào cho đúng, con vẫn không thể phát âm đúng được mà chỉ đọc được phần vần trong mỗi tiếng.

       Thấy tôi dạy Hiền phát âm, cả lớp nhao nhao:

       -Thưa cô, bạn Hiền bạn ấy học dốt nhất lớp đấy ạ. Bạn ấy không biết đọc đâu. Bạn ấy bị đúp hai năm rồi cô ạ.

Hoá ra, Hiền bị khuyết tật bẩm sinh vòm họng và thanh quản nên con không thể phát âm đúng được dù đã hết sức cố gắng. Nếu con không bị tật bẩm sinh này, con đã là một học sinh đọc giỏi nhất lớp rồi. Tôi tiếp tục kiểm tra bài viết, tôi đọc chính tả cho cả lớp viết một đoạn văn khoảng ba câu. Hiền viết nhanh, viết đẹp nhất lớp, con viết nét chữ tròn trịa, rắn rỏi như một học sinh lớp 3 và đặc biệt con không viết sai một chữ nào.

       Sau khi cho học sinh viết bài chính tả xong, tôi nói với cả lớp:

       -Hôm nay, cô rất vui vì cô phát hiện ra một bạn lớp mình học rất giỏi mà cả lớp lại đang nghĩ rằng bạn ấy học kém, đó là bạn Hiền đấy các em ạ. Bạn Hiền đã rất chịu khó học tập, bạn đọc rất đúng nhưng vì bạn ấy bị bệnh phát âm không rõ tiếng từ khi còn bé mà chưa chữa được nên bạn đọc hơi ngọng thôi. Các con nhìn bài chính tả của bạn Hiền này, bạn viết có đẹp không?

       Cả lớp đồng thanh:

      - Thưa cô, có ạ!

      - Cô muốn thưởng cho bạn Hiền, Tập đọc: mười điểm, Chính tả: mười điểm, các con có đồng ý không?

      - Đồng ý ạ!

      - Cô còn muốn cả lớp tặng cho bạn Hiền một tràng pháo tay nữa vì bạn Hiền đã rất chăm học. Cả lớp có đồng ý không?

       - Đồng ý ạ!

      Cả lớp sau đó đã tặng cho Hiền một tràng pháo tay rất to và cả những nụ cười vui sướng. Những ánh mắt đổ dồn về phía     Hiền động viên, khích lệ.

       Bỗng, Hiền oà lên khóc nức nở. Tôi ngạc nhiên hỏi: Sao con khóc? Con phải vui chứ?

       Hiền vẫn nấc nghẹn, vừa khóc vừa nói:

       -Thưa cô, năm trước, con cũng đọc như thế này nhưng con không được lên lớp, con bị đúp.

       Nước mắt tôi tự nhiên trào ra, tôi tự thấy mình và đồng nghiệp của mình thật có lỗi khi không quan tâm đến con, tôi ôm Hiền vào lòng an ủi:

       -Năm nay con học giỏi hơn năm ngoái nên con được lên lớp rồi. Con hãy cố gắng học tốt hơn nhé! Con cứ chăm học như thế này, cô tin rằng từ nay trở đi, năm nào con cũng được lên lớp đấy.

Sau đó, khi chấm bài chung trong tổ, tôi đã trao đổi việc này với các chị em trong tổ chuyên môn của tôi, một chị bảo tôi:

     -Con Hiền lên lớp làm sao được. Nó đọc ngọng líu ngọng lô, mình nghe còn hiểu được chứ các bạn nó nghe có hiểu gì đâu?

      Tôi hỏi:

       - Vậy, chị có cách nào chữa được dị tật bẩm sinh cho con hay bắt con phải ngồi học lớp một mãi mãi cho đến khi con chán không đi học nữa thì thôi?

       Chị ấy im lặng.

       Hôm ấy, cả tổ chuyên môn của tôi sau đó đã đồng thuận với cách giải quyết của tôi: Hiền được lên lớp hai.

       Những năm sau, tôi vẫn theo dõi việc học của Hiền. Con vẫn chăm học và năm nào cũng được lên lớp.

       Rồi, Hiền lên học cấp 2. Rồi, tôi lại phải chuyển trường do yêu cầu công tác.

      Bao nhiêu công việc cuốn tôi đi. Tôi không có thời gian để ngược dòng tìm về ngôi trường cũ, học trò cũ với những kỷ niệm ngày xưa.

       Hiền, cô học trò đầy nghị lực của tôi ngày nào giờ đã trưởng thành. Có lẽ, giống như tôi và bao nhiêu người phụ nữ khác, Hiền cũng đang phải lo toan, gánh vác cho một gia đình của mình, lo về cơm, áo, gạo, tiền, lo việc học hành của con cái…              Chẳng biết có khi nào, Hiền còn nhớ về một tiết kiểm tra cuối năm khi con học lớp một không?

     Còn tôi, kỷ niệm ấy vẫn đồng hành cùng tôi cho đến tận bây giờ. Nó nhắc tôi luôn dành sự quan tâm đặc biệt đến những đứa trẻ thiệt thòi, không may mắn vì bị dị tật bẩm sinh đang theo học hoà nhập trong nhà trường./.

                                                                                                                         Nội Hoàng, ngày 1 tháng 10 năm 2018 

                                                                                                                                                    NGƯỜI VIẾT

                                                                                                                                                                                   Trương Thị Thanh Hải

Bài viết liên quan