Bài dự cuộc thi viết năm 2018

TÁC PHẨM DỰ THI

Kỷ niệm về cậu học trò năm xưa

 

Năm học 2000- 2001 tôi được phân công công tác tại một xã miền núi vùng cao và dạy học tại trường PTCS Kim Sơn, huyện Lục Ngạn, tỉnh Bắc Giang. Tôi được phân công làm chủ nhiệm lớp 6A với 15 học sinh. Vào đầu học kỳ hai, tôi thấy trong lớp có em Mã Văn Lợi thường đến lớp với vẻ mặt rất buồn, tôi gạn hỏi mãi em mới ngập ngừng: “Thầy ơi chắc em không được đi học nữa đâu, bố mẹ em bắt em phải ở nhà lấy vợ, vì anh trai em chết, em phải lấy chị dâu… ”. Nghe nói vậy, tôi bàng hoàng sửng sốt : Một học sinh mới học lớp 6 đã phải lấy vợ ư? Mà vợ lại chính là chị dâu của mình! Là một giáo viên trẻ kinh nghiệm còn ít ỏi, nên tôi rất lo lắng, bao ý nghĩ cứ nhảy múa trong đầu tôi. Tôi nhận thấy trách nhiệm của mình trong việc giúp đỡ cậu học trò nhỏ của tôi được tiếp tục đến trường. Nhưng phải làm thế nào???

Tôi quyết định đến tận nhà Lợi. Qua câu chuyện của bố Lợi, tôi mới rõ sự việc: Anh trai của Lợi đã cưới vợ cách đây hai năm và đã có con, nhưng anh Lợi không may bệnh nặng mất từ năm ngoái. Theo tục lệ, Lợi phải lấy chị dâu để thay cho người anh đã chết... Mọi công việc về cuộc hôn nhân của Lợi với chị dâu dường như đã được quyết định. Nhận thấy mức độ nghiêm trọng của vấn đề, tôi liền báo cáo với Ban giám hiệu nhà trường để xin ý kiến về cách giải quyết tình huống. Liên tục những ngày sau đó, tôi và một đồng nghiệp – là đồng chí hiệu phó nhà trường cùng một số em học sinh trong lớp đến nhà Lợi giúp đỡ gia đình em trồng sắn, trồng khoai, diệt muỗi… vừa làm, chúng tôi vừa trò chuyện để thuyết phục bố mẹ Lợi. Chúng tôi giải thích cho họ hiểu: quyết định của gia đình bắt Lợi phải theo cổ tục cũ là sai lầm, như thế là vi phạm Pháp luật… Chúng tôi cho bố mẹ Lợi xem kết quả học tập ngày càng tiến bộ của Lợi, chỉ cho họ thấy Lợi là một cậu bé còn rất ngây thơ và đáng yêu, không đủ sức để gánh vác gia đình…Khi nghe chúng tôi nói về nỗi đau khổ của Lợi nếu phải lấy chị dâu, ông bố Lợi ngậm ngùi, nước mắt lưng tròng:“ Thôi, tao không ép thằng Lợi lấy vợ nữa. Lợi cố mà đi học để đuổi cái dốt, cái nghèo…”

Ngày hôm sau, Lợi đến lớp học với khuôn mặt thật tươi tắn. Cậu bé vui đùa hồn nhiên cùng các bạn trong lớp. Nó đã được trở lại trong vòng tay yêu thương của cả lớp với vẻ đẹp thật trong sáng và đáng yêu. Tôi xúc động dưng dưng và bỗng thấy thật hạnh phúc khi nhận ra rằng mình và đồng nghiệp vừa làm được những điều thật có ý nghĩa. Không chỉ với cậu trò nhỏ của tôi mà cả với tư tưởng, nhận thức của một số đồng bào dân tộc; góp phần nhỏ bé của mình vào sự nghiệp trồng người…

Sau sự việc này, bản thân tôi cũng có thêm những kinh nghiệm quý báu và tự tin hơn trong công tác chủ nhiệm. Tôi cũng nhận thức được điều vô cùng quý giá: Có tình yêu thương và trách nhiệm với học trò, chúng ta sẽ vượt qua được những khó khăn vất vả và đạt được những thành công trong công tác chủ nhiệm lớp.

Qua nhiều năm giảng dạy và làm công tác chủ nhiệm lớp năm đó, tôi nhận thức được vai trò quan trọng của giáo viên trong sự hình thành nhân cách và trí tuệ của các em học sinh.../.

 

Bài viết liên quan