Bài dự thi Cuộc thi viết năm 2018

TÁC PHẨM DỰ THI

TRÁI NGỌT YÊU THƯƠNG

            Cuộc đời dạy học của tôi đã gần tới hồi kết,chỉ còn khoảng gần 3 năm nữa là tôi sẽ tạm biệt các em, tạm biệt ngôi trường Tiểu học Nội Hoàng thân yêu mà tôi đã gắn bó trong suốt bao năm. Trong 30 năm đứng trên bục giảng có biết bao nhiêu kỉ niệm, vui có, buồn có. Nhiều lớp học trò đã lớn không .Tôi không thể nào nhớ hết được, nhưng có một chuyện cho đến bây giờ sau khoảng hơn mười năm vẫn không hề phôi phai trong tôi, Không biết giờ này lớp học trò ngày ấy thế nào, các em đang ngổi trên giảng đường đại học hay đang miệt mài trong các phân xưởng, nhà máy những đôi mắt trong veo, những gương mặt ngây thơ thánh thiện vẫn còn in đậm trong kí ức của tôi.

         Buổi học hôm ấy như vẫn còn đây, rõ ràng sắc nét. Sau tiếng trống vào lớp, các em đọc to năm điều Bác Hồ dạy. Khi các em dứt lời, tôi bước vào lớp. các em đứng nghiêm chào cô như thường lệ, tôi mỉm cười gật đầu chào các em. Bỗng Chinh một học sinh nữ trong lớp đứng dậy nói: “Thưa cô chúng em có một việc muốn nhờ cô ạ!”. Tôi ngạc nhiên: “Có việc gì vậy?”. “Thưa cô, chúng em muốn tặng bạn Thảo một món quà nhỏ mà bạn ấy không nhận, cô giúp chúng em nói với bạn ấy để bạn ấy nhận đi ạ!”.Nói rồi Chinh mang lên đưa cho tôi một túi ni lông. Tôi mở ra, bên trong là một đôi dép nữ xinh xinh. Cả lớp nhao nhao: “Cô nói giúp chúng em đi ạ!”. “Cô bảo bạn Thảo nhận đi ạ!”...Tôi đưa mắt nhìn xuông chỗ Thảo. Em cúi mặt, vẻ bối rối. Chinh nói thêm: “Thưa cô, nhà bạn Thảo khó khăn, nên chúng em bàn với nhau góp tiền để mua quà tặng bạn ấy đấy ạ.” Tôi hiểu ra tất cả. Lòng tôi trào dâng một cảm xúc khó tả, một niềm hạnh phúc ngọt ngào. Trái ngọt yêu thương đã được kết tinh từ những bài giảng đạo đức, từ chính tấm lòng chân thật của các thầy cô… tất cả thấm dần vào tâm hồn non nớt của các em, để đến hôm nay, tình thương yêu lòng nhân hậu đã bắt đầu kết trái. Tôi tự nhủ mình phải chăm chút cho những tâm hồn ngây thơ, thánh thiện này phát huy thật tốt để mỗi em sẽ trở thành những con ngoan, trò giỏi. Tôi tin trong tương lai, các em sẽ trở thành những con người giàu lòng nhân ái, biết giúp đỡ biết sẻ chia.

        Gia đình Thảo nghèo lắm, mẹ Thảo bị bệnh tật đau yếu liên miên mà phải một mình nuôi ba con nhỏ. Chị của Thảo lại bị khuyết tật, dưới Thảo còn một em nhỏ. Biết gia đình Thảo đặc biệt khó khăn nên hằng ngày tôi thường quan tâm đến Thảo nhiều hơn. Biết Thảo hay mặc cảm vì hoàn cảnh gia đình gặp nhiều khó khăn, tôi nhẹ nhàng nói với cả lớp: “Cô cảm ơn các em nhiều lắm! Cô khen cả lớp mình đã biết quan tâm giúp đỡ bạn. Cô rất mừng vì các em đã biết thông cảm và sẻ chia với bạn, như vậy là rất tốt.” Tôi quay sang Thảo: “Em à, đây là món quà nhỏ mà các bạn gửi tặng em, cô nghĩ em nên đón nhận món quà này vì món quà tuy nhỏ nhưng nó là tất cả tình yêu thương của các bạn dành cho em.” Tôi cầm đôi dép xuống đưa cho Thảo. Thảo xúc động hai tay đón lấy đôi dép mới, giọng nhỏ nhẹ: “Em cảm ơn cô! Mình cảm ơn các bạn!” Cả lớp lặng đi, nghe rõ cả tiếng lá đang lao xao trước cửa lớp. Những đôi mắt long lanh đen láy chớp chớp. Tôi thoáng thấy có em lén lau vội những giọt nước mắt vì xúc động. Để thay đổi không khí lớp học, tôi nói to: “Cô rất mong từ giờ đến cuối năm lớp ta sẽ đoàn kết như một gia đình, để sau này khi ta có lớn khôn, đi tới nơi đâu, làm bất cứ việc gì, thì chúng ta vẫn mãi nhớ về tập thể lớp 4B đầy yêu thương này nhé, các em có đồng ý không?” Cả lớp đồng thanh: “Đồng ý ạ!”

          Ánh nắng vàng trải khắp sân trường tràn cả vào trong lớp học soi sáng những khuôn mặt ngây thơ những đôi mắt háo hức đợi chờ như nuốt từng lời cô giảng. Tiết học hôm ấy chậm mất mười phút nhưng cả cô và trò chúng tôi đã có một buổi học hào hứng và đầy ý nghĩa./.

                                                                                                                                                           Nội Hoàng ngày 5 tháng 11 năm 2018

Bài viết liên quan